co-le-nao-1

Có lẽ nào?

Từ thuở nằm nôi
Tôi đã mơ về biển cả
Những con sóng bạc đầu
Những đàn cá lượn bơi

Thuở biết rong chơi
Tôi thấy những cánh rừng sâu thẳm
Tiếng thì thầm của đại ngàn sâu lắng
Con nai ngơ ngác tìm bầyThuở chăn trâu
Tôi đi trên những cánh đồng mênh mông bát ngát
Cánh cò bay theo những tiếng hát
Cơn mưa gọi cua cá lên bờĐêm thường giật mình thảng thốt trong mơ
Với lũ bạn thi bơi qua dòng sông yêu dấu
Dòng nước trong xanh chảy qua bao đời con cháu
Những trưa hè ngụp lặn tuổi thơ…


Đến một ngày, con người sẽ chỉ còn sống với những thứ tự mình tạo ra

Đến hôm nay, trên những nẻo đường xa
Tôi đi qua những cây cầu, bắc qua dòng sông chết
Rác rưởi lềnh phềnh, dòng nước đen rên xiết
Tôm cá không còn, bọn trẻ chẳng dám bơi

Tôi đến cao nguyên chỉ thấy những ngọn đồi
Trong sâu thẳm vẫn trơ triền núi đá
Đâu thấy hươu nai đạp trên xác lá
Những đàn chim dáo dác, lạc lối về

Những cánh đồng quê tôi, đã vào cõi u mê
Những cột khói tanh nồng khu công nghiệp
Những làng ung thư cất tiếng gào thảm thiết
Những con bò ăn rác vệ đường

Và những bãi biển cất tiếng khóc tang thương
Giằng xé cơn đau mỗi mùa du lịch
Con sóng vỗ bờ mang theo đầy rác
Luồng cá đi xa ghê sợ con người

Con đường bể dâu, lặn lội cuộc đời
Sao phải thế? để làm gì? Ai có biết?
Có lẽ nào tất cả đã trở nên câm điếc
Lương tri con người đang ẩn khuất nơi nao???

Những ước mong, cho đến một ngày nào
Những dòng sông trong xanh trở lại
Những cánh rừng ngút ngàn còn mãi
Những cánh đồng dệt lại màu xanh

Và biển trở mình, đàn cá lội tung tăng…


Dù rừng là lá phổi xanh của Trái Đất nhưng điều đó cũng không ngăn cản được con người chặt phá để kiếm lợi

 

Leave a reply